Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý
![]() |
|
Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý. |
Đại tá - nhà thơ Nguyễn Hữu Quý sinh năm 1956, quê Quảng Trị. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Nguyên Trưởng ban Thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội.
Đã xuất bản 26 tập sách bao gồm các thể loại thơ, trường ca, truyện ngắn, bút ký, tản văn, phê bình, viết cho thiếu nhi.
Được trao các giải thưởng văn học của Bộ Quốc phòng (3 lần); Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; Bộ Giao thông vận tải; Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội; Hội Nhà văn Việt Nam; Đài Tiếng nói Việt Nam; Nhà xuất bản Kim Đồng; các tạp chí và báo: Văn nghệ, Văn nghệ Quân đội, Cửa Việt, Người Hà Nội, Xứ Thanh; Chi hội Nhà văn Công an…
Sông Hồng
Chảy vào đất Việt mới thành sông Hồng
cái màu nước mang mang hồn châu thổ
dấu Giao Chỉ in phù sa muôn thuở
mấy nghìn năm một cương vực thiêng liêng
Ta nghĩ, hoa đào cũng thắm sắc xuân riêng
cánh buồm giêng hai rẽ mây về phía trước
bao lớp mồ hôi đầm đìa dựng nước
bao lứa thanh xuân nối tiếp giữ non sông
Ai chẳng mang trong mình một sông Hồng
ráng mây chiều cũng dáng hình ngựa chiến
dằng dặc đợi chờ, chia ly là bến
tiếng chày khuya lay động rẻo trăng mờ
Đầy vơi những dòng thơ
hay sông qua trúc tre chảy thành giai điệu sóng
khi sông thành cánh võng
lưu vực Hồng Hà chạm trùng điệp Trường Sơn
Nghe sông Hồng hành quân
ta bỗng nhận ra chiếc nôi hình bào thai của mẹ
treo vào những mái khuya thao thức ru bao nhiêu thế hệ
bằng chiếc áo sen dệt lên từ ánh bùn và chẽn đòng đòng phất phơ trong vạt nắng ca dao
Ta từng gặp sông Hồng trên cao
như mây núi giăng giăng theo đội hình cột mốc
màu áo biên cương trập trùng phương Bắc
những đợt sóng lau vang vọng chân trời
Ngoài kia xa khơi vẫn sông Mẹ gọi
Hoàng Sa, Trường Sa từng thức biển nồng nàn
chiều ba mươi chàng Lang Liêu gói bánh
gió Hồng Hà thành lạt buộc mênh mông
Cầm trên tay một nhánh sông Hồng
ta mở cửa bước vào mùa xuân mới
nét thư pháp giêng hai chấp chới
giữa bầu trời chim én viết lên…
Chùa làng
Chùa làng bóng lá cũng xưa
tre pheo che cổng, nắng mưa là đời
ở đâu tượng lớn thủng trời
chùa làng Phật bé như người nông dân
Thị Mầu, Thị Kính cùng sân
hai ông Thiện, Ác chung mâm cỗ làng
khói hương mỏng, ít mã vàng
mênh mang nối cái mênh mang đất trời.
Giữa thời công nghệ lên ngôi
chùa làng thấp thoáng lở bồi dân gian
cái nguyên vẹn, cái vỡ tan,
cái như ở giữa muôn vàn chiêm bao.
Lắm nơi lộng lẫy chùa cao
nhạt trang kinh kệ lọt vào trăng suông
xa vời câu chuyện bỏ buông
nghi nghi hoặc hoặc mõ chuông của “thầy”…
Thương yêu là Phật đủ đầy
cần gì phải dựng to này, lớn kia
chùa làng gần với nong nia
xa xôi cái sự ăn chia thị trường…
Quan họ chiều nay
Có một lơ thơ lừng danh bởi những
vang rền nền nẩy
từ bao giờ quan họ buộc sông Cầu
vào nón thúng chị hai ơi
tôi mê áo tứ thân từ thuở mười tám tuổi
mà sao chiều nay mới tới làng Diềm
Biết hỏi ai đây lối nào lúng liếng
chợt xao lòng khi chưa gặp trúc xinh
cái xoáy nước trên làn da thắm mịn
giọng đan điền thấp thoáng cổng làng xưa
Soi giếng Ngọc giữa đền Cùng
chấp chới cơn mưa
canh hát muôn năm còn tỏ
vằng vặc huê tình nương vào thương nhớ
chứa trong dùng dằng níu náu người ơi!
Nghe như quan họ cất lời
chưa gặp gỡ sao bồi hồi giã bạn
ngồi tựa mạn chiều nghe phượng loan đan cánh nghìn năm mặt nước lung linh
Hay chiều nay quan họ cũng là mình
thầm thỉ hát với sông Cầu se gió
thương thương quá những dập dìu xưa cũ
hẹn ba tầm ta lên lại tháng Giêng…
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)