Kỷ vật
Đã mấy tháng trôi qua nhưng chuyện như mới xảy ra. Hôm đó, hai chị em Hoài Nam chia tay mẹ bên cầu thang bệnh viện sau ba ngày cùng điều trị virus Covid. Mẹ Hoài Nam trở bệnh nặng hơn, từng cơn ho rũ rượi làm mặt mẹ trắng bệch ra.
- Thiếu trang thiết bị y tế cần thiết, bệnh viện khu vực không có máy thở, phải đưa mẹ con lên tuyến trên - một bác sĩ giải thích ngắn gọn, gấp gáp.
- Mẹ ơi, cho con đi theo với… - Em trai gào lên tức tưởi khi Hoài Nam chạy gài theo xe cáng chiếc túi xách tư trang của mẹ.
Hoài Nam không thể quên được ánh mắt mẹ khi nhìn hai chị em. Ánh mắt như nhắn gửi điều gì đó.
![]() |
|
Minh hoạ: Hà Mi. |
Mới cách mươi ngày, ba mẹ con đưa bố ra tận ngoài đường đi chữa bệnh vì mắc căn bệnh quái ác. Vậy là bố mắc Covid-19 đầu tiên trong nhà. Rồi mấy ngày sống cách ly, rồi vào bệnh viện và chia tay. Mọi việc chóng vánh, răm rắp, không có người thân xung quanh nữa mà chỉ có những thầy thuốc áo trắng.
Giờ thì mẹ chỉ còn di ảnh bên chiếc bàn thờ nhỏ vương khói hương - Hoài Nam đang nhớ lại thì nghe bố gọi.
- Hoài Nam ơi, mau chuẩn bị đưa bố lên nhận tư trang của mẹ.
Sau khi dặn dò kỹ lưỡng em Hoài Bắc, bố con Hoài Nam lên văn phòng Bệnh viện dã chiến nơi mẹ điều trị trước đây. Sau khi làm thủ tục, cô nhân viên giao cho hai bố con túi đồ và lật giở từng thứ:
- Anh và cháu kiểm tra giúp. Đây là nhẫn vàng, đồng hồ, điện thoại và quần áo, đôi dép…
Hoài Nam ngỡ ngàng:
- Cô xem lại giúp, mẹ cháu không có những thứ này. Nhất là nhẫn, đồng hồ… mẹ cháu chẳng dùng bao giờ.
- Vậy thì có nhầm lẫn, anh và cháu về chờ cho ít bữa.
Cả tháng sau không có thông tin gì, bố giục Hoài Nam đến tận nơi xem sao thì bệnh viện dã chiến đã được dỡ bỏ, từng đám cỏ đang lên xanh. Không còn kỷ vật nào của mẹ - Hoài Nam chợt hiểu.
Vắng mẹ, Hoài Nam phải cáng đáng nhiều việc, khó nhất vẫn là bảo ban cậu em. Hoài Bắc ngồi học trực tuyến mà vặn vẹo, thất thần như đánh vật. Chốc chốc nó lại dùng điện thoại gọi ai đó. Có đêm nó trùm chăn gọi điện thoại cho mẹ, dường như nó không chịu tin mẹ đã mất.
Hoài Nam thấy vậy cũng khóc theo. Nhưng rồi thời gian làm nguôi ngoai dần nỗi đau- Hoài Nam không nhớ ai đó đã khuyên như vậy. Ngay khi ông ngoại qua đời, em cũng thấy trống vắng như không gì bù đắp vì bóng ngoại quá lớn. Ông ngoại là thủ trưởng của bố, vì mến yêu lính mà gọi gả con gái duy nhất cho chàng trai miền Bắc. Và bố như con trai cưng của ông ngoại mà ông trời đã sắp đặt.
Sáng nay, cùng mọi người chuẩn bị cho cái Tết Âm lịch, Hoài Nam nhớ mẹ vô cùng. Mọi khi, Hoài Nam chỉ biết đi học và có chăng chỉ giúp bố mẹ vài ba thứ việc lặt vặt. Một nhân viên shiper đến giao cho bố một bọc hàng to. Đủ thứ quà miền Bắc bà nội gửi vào. Bà biết năm đầu thiếu vắng người con dâu hiếu thảo, Tết đến gia đình con trai sẽ chống chếnh vô cùng.
Kỳ lạ, trong túi quà, ngoài những món ăn còn có chiếc áo của mẹ. Sao bà biết chị em nó khát khao thứ đồ gì đó của mẹ? Hoài Nam nhớ chiếc áo khoác màu xanh da trời mẹ thường mặc mỗi mùa đông ra Bắc. Chiếc áo do bố mua tặng, ngực áo in hình con hổ trắng có cánh bay trong đám mây. Đã có lần Hoài Nam nghe bố bảo: Mẹ con tuổi hổ nhưng là hổ bạch nên hiền lắm. Nghe vậy mẹ vui ra mặt và luôn để áo diện mỗi mùa đông đất Bắc.
Hoài Bắc từ ngoài chạy ào đến, giật ngay cái áo và ôm vào lòng khóc. Từ đó, đêm đêm nó cứ đặt chiếc áo bên cạnh khi ngủ. Đó là điều chẳng ai ngờ, giữa cái nắng nóng của đất trời miền Nam lại có thứ kỷ vật thiêng liêng làm dịu mát lòng người như thế.
Cảnh Mạnh
Bắc Ninh




















Ý kiến bạn đọc (0)