Yêu cho roi cho vọt có nên?
![]() |
|
Minh họa: Đình Tân. |
Thế nhưng, từ khi Huy Hoàng lên lớp 8, nhiều lần chị Hương phải khổ sở vì bị cô giáo mắng vốn. Cháu thường không học bài đầy đủ và đi học muộn. Huy Hoàng cũng ít trò chuyện với bố mẹ, thường xuyên cầm điện thoại trên tay và hay tụ tập với nhóm bạn. Anh Tuấn hay đi công tác xa, ở nhà chỉ có chị Hương. Chị biết rõ sự thay đổi của con, nhưng cũng không dám nói nhiều với chồng, bởi tính anh nóng nảy, hai cha con lại khắc khẩu. Chị thường khuyên bảo nhẹ nhàng, Huy Hoàng tuy không cãi lại nhưng bỏ về phòng hoặc đi chơi. Chị Hương cảm thấy rất khó để quản lý con. Nói nhẹ con phớt lờ, không nghe, còn nếu quát mắng thì con càng tỏ ra bướng bỉnh, khó bảo.
Thời gian sau, chị Hương để ý thấy thi thoảng trong ví của chị khi thì mất vài chục, lúc cả trăm ngàn đồng. Ban đầu chị nghĩ mình đi chợ hoặc mua sắm gì đó mà quên mất. Nhưng sáng hôm trước, chị mới lĩnh tiền thưởng quý, được 3 triệu đồng, mà chiều hôm đó trong ví chỉ còn 2,8 triệu đồng. Nhà chỉ có chị, Huy Hoàng và chị giúp việc, nhưng chị giúp việc làm cho nhà chị đã 8 năm, chưa hề tơ hào món đồ gì của chị. Chẳng lẽ lại là Huy Hoàng?
Hôm sau nữa, đi chợ về, chị Hương cố ý để ví tiền trên bàn ăn. Và chị phát hiện thiếu 100 nghìn đồng. Chắc chắn là Huy Hoàng rồi. Chị gọi con xuống hỏi chuyện. Ban đầu, Huy Hoàng nhất định không nhận, còn hét to rằng mẹ đổ oan cho con. Chị Hương bình tĩnh giải thích: “Đã vài lần mẹ thấy thiếu tiền trong ví, mẹ cứ nghĩ do mình sơ suất, tiêu quá đà. Nhưng số tiền này là quỹ của phòng, giờ mẹ làm thất lạc mấy trăm ngàn, chưa biết tính sao. Nếu con lỡ lấy tiền của mẹ, thì mẹ mong con hãy thẳng thắn nhận và cho mẹ biết lý do. Nếu không phải là con, thì chắc chắn là chị giúp việc lấy. Mẹ sẽ nói chuyện với bố và cho chị ấy nghỉ việc ngay lập tức”. Huy Hoàng cúi đầu, im lặng một hồi, sau đó thừa nhận mình đã lấy tiền: “Chính con là người lấy tiền của mẹ. Con muốn mua một con yoyo mà không dám xin tiền mẹ nên con đã rút từ ví của mẹ. Mẹ đừng đuổi chị giúp việc, tội cho chị ấy, con xin lỗi mẹ...”.
Chị Hương tiếp tục nói chuyện với con, cuối cùng Huy Hoàng tiết lộ chưa tiêu số tiền và đem trả lại cho mẹ. Chị Hương nói sẽ cho con “tạm ứng” số tiền đó và bù lại, Huy Hoàng sẽ phải làm việc nhà và mỗi lần được mẹ “trả công” 10 nghìn đồng. Cậu con trai đang tuổi ngang bướng đã vui vẻ đồng ý và chăm chỉ với phương án của mẹ đề ra.
Nhiều năm trôi qua, giờ đây Huy Hoàng đã tốt nghiệp đại học và vào làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài. Trong buổi tiệc mừng thành công của con, chị Hương mỉm cười đầy hạnh phúc khi Huy Hoàng đứng lên phát biểu, nói lời cảm ơn ba mẹ, nhất là mẹ đã luôn yêu thương, đồng hành với con, giúp con vượt qua những lỗi lầm để sống tốt hơn.
Thay vì đánh đập, dọa nạt con, chị Hương đã xử lý khéo léo, giúp con nhận ra cái sai để thay đổi và trưởng thành. Thế mới thấy rằng "yêu cho roi, cho vọt" không còn đúng trong thời đại ngày nay. Răn dạy con đâu cứ nhất thiết phải quát mắng, đánh đập mới mang lại hiệu quả, thậm chí còn nhận lấy “kết quả ngược” khi con trẻ không những không thay tâm đổi tính, mà chúng còn ương bướng và hư hỏng hơn.
Nguyễn Thị Hải
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)